Còn nhiều việc phải làm để nâng cao đời sống công nhân

Ngày đăng: 30/04/2019  - Lượt xem: 31

Nằm sát khu công nghiệp Khai Quang nên một ngày mới ở khu Vinh Thịnh Đông, phường Khai Quang luôn khác biệt so với các khu dân cư khác, bởi đây là khu vực có đông công nhân thuê trọ nhất thành phố Vĩnh Yên, mọi sinh hoạt của công nhân đều phụ thuộc vào các ca, kíp sản xuất của doanh nghiệp.

Đến thăm bạn thuê trọ ở khu Vinh Thịnh Đông đã nhiều lần nhưng mỗi lần bước chân đến đây, trong lòng tôi lại có những cảm giác thật khác biệt. Từ khi khu công nghiệp Khai Quang được hình thành và đi vào hoạt động năm 2003, hàng trăm hộ dân sống quanh đây đã tận dụng diện tích đất sẵn có đầu tư xây dựng nhà trọ, từ mỗi hộ chỉ có 2-3 phòng, đến nay, nhiều hộ đã mở rộng, xây các khu nhà trọ thành các dãy dài hoặc thành các khu nhà cao 3-4 tầng nâng số phòng trọ lên cả trăm phòng nhưng vẫn không đủ đáp ứng nhu cầu của công nhân. Theo chia sẻ của các chủ nhà trọ, tỷ lệ lấp đầy các phòng trọ luôn đạt 100% và ở đây, cuộc sống của người dân ngày càng giàu có. Nhiều hộ thu nhập hơn 100 triệu đồng/tháng từ kinh doanh nhà trọ, bán hàng, mở lớp trông trẻ...phục vụ công nhân.

Chị Lê Thị Thanh luôn trong tâm trạng lo lắng vì không đủ tiền chữa bệnh cho con

Thế nhưng trái ngược với cuộc sống của các chủ nhà trọ, những người làm kinh doanh dịch vụ, đời sống và sinh hoạt của hàng nghìn công nhân đang thuê trọ ở đây vẫn còn rất nhiều khó khăn. Đặc biệt, việc ăn, ngủ nghỉ của các công nhân chẳng theo quy luật nào cả, ngày làm việc mới của người này có thể là thời gian bắt đầu được ngủ, nghỉ của người khác. Nhiều công nhân, nhất là những công nhân đã có gia đình có thể nhiều ngày không nhìn thấy mặt chồng, mặt vợ và không được trò chuyện với các con vì chia lịch người làm ca ngày, người làm ca đêm để có thời gian trông con hay đưa đón con đi nhà trẻ. Còn những công nhân chưa lập gia đình cũng chẳng có thời gian để gặp gỡ bạn bè hoặc sợ lập gia đình vì lương thấp nhưng giá cả cứ leo thang và hiện nay xăng dầu, điện đều tăng giá; chủ nhà trọ đang rục rịch tăng giá điện, nước.

Khuôn mặt già hơn so với tuổi, chị Lê Thị Thanh có 7 năm thuê trọ ở gia đình bà Nguyễn Thị Lân, khu Vinh Thịnh Đông cho biết, chị đang làm công nhân ở Công ty TNHH Shinwon với lương, thưởng, tăng ca khoảng 6 triệu đồng/tháng, còn chồng chị làm công nhân Công ty TNHH Hoàn Mỹ, mức lương cao nhất cũng chỉ 7 triệu/tháng. Khi chưa sinh đứa thứ 2, mỗi tháng trừ tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền học cho con trai, vợ chồng chị tiết kiệm được từ 2-3 triệu đồng nhưng từ năm 2016, khi con gái thứ 2 ra đời mắc bệnh teo mật bẩm sinh, cuộc sống của gia đình chị luôn trong tình trạng giật gấu vá vai. Gần 3 năm qua, mỗi tháng vợ chồng chị phải xin nghỉ một vài ngày và bỏ ra ít nhất 4 – 5 triệu đồng đưa con về Viện Nhi Trung ương chữa bệnh, mua thuốc. Đặc biệt, do bệnh tình của con rất nặng không thể đi nhà trẻ được, từ đầu năm 2018, vợ chồng chị phải nhờ bà ngoại lên chăm cháu nên căn phòng rộng chưa đầy 15 m2 chứa 5 người và các đồ dùng ngày càng chật chội, ngột ngạt.

Theo chia sẻ của chị Thanh, chị đang rất mệt mỏi vì thường xuyên làm ca kíp, có hôm đi làm về muốn chợp mắt một lúc thì con đau ốm quấy khóc lại phải ngồi bật dậy bế con. “Công ty đã nhắc nhở tôi nhiều lần vì nghỉ nhiều ảnh hưởng đến tiến độ sản xuất của nhóm. Bà ngoại không thể lên chăm cháu giúp được nữa và với các khoản chi bắt buộc vượt quá thu nhập của cả 2 vợ chồng như hiện nay, chúng tôi không thể trụ được ở thành phố này nữa. Vợ chồng tôi tính đợi hết tháng 5 khi cậu con trai 5 tuổi học xong mẫu giáo, tôi sẽ nghỉ việc hẳn và 3 mẹ con về Ba Vì sống cùng bố mẹ để giảm bớt chi phí thuê nhà, mua thức ăn đắt đỏ ở thành phố”- chị Thanh buồn rầu nói.

Cũng có 5 năm thuê trọ ở đây và nghỉ làm công nhân hơn 1 năm qua để trông cậu con trai 8 tháng tuổi, chị Nguyễn Thị Diệu, quê Thái Nguyên cho biết, trước đây, chị làm công nhân Công ty cổ phần giầy Vĩnh Yên, lương bình quân từ 5,5-6 triệu đồng/tháng. Do không nhờ được người thân trông con, thuê người bế thì đắt nên chị đành nghỉ việc ở nhà trông con. Mọi sinh hoạt, từ tiền ăn, tiền sữa, tiền thuê nhà...đều trông vào 8 triệu tiền lương, tiền tăng ca của chồng mỗi tháng. Tuy nhiên, nếu tháng nào con ốm thì số tiền này không đủ. Ngoài xin trợ cấp gạo, trứng, rau hàng tuần từ bố mẹ, tháng nào con ốm phải đi viện, ông bà nội ngoại lại phải cho tiền. "Với tình hình này, chắc tháng sau tôi phải xin gửi con ở các nhà trẻ tư để xin đi làm trở lại có thêm đồng lương trang trải cuộc sống. Tuy nhiên, qua thăm nắm, tìm hiểu ở khu này, tôi chưa tìm được nơi để gửi con vì thấy rất ít nhà trẻ. Gửi vào trường công thì không có hộ khẩu. Một số nhà trẻ tư có giá khá đắt, bình quân từ 1-1,5 triệu/trẻ và có quá đông con em công nhân gửi”- chị Diệu lo lắng.

Chị Diệu và chị Phượng mong muốn tỉnh đầu tư xây dựng thêm các trường mầm non quanh các khu công nghiệp

Ngồi cạnh chị Diệu, chị Phạm Thị Phượng cũng vừa phải “vay nóng” 1,5 triệu đồng từ bà chủ cho thuê trọ để lấy tiền đóng học cho 2 đứa con. Chị Phượng cho biết, sau hơn 2 năm nghỉ việc ở nhà trông con, đầu năm 2019, chị cho 2 con đi nhà trẻ và bắt đầu quay trở lại làm công nhân may ở Công ty TNHH Vina Korea từ ngày 1/4/2019, với mức lương trong thời gian thử việc là 3,5-4 triệu đồng/tháng. Cuộc sống công nhân đang phải thuê trọ luôn thiếu trước hụt sau nhưng vì muốn cho con được theo học ở môi trường tốt và cả gia đình được ở gần nhau nên vợ chồng chị đang tính sẽ chia ca, tăng ca, người làm đêm, người làm ngày để có thời gian chăm lo, đưa đón các con.

Cũng theo chị Phượng, tháng lương đầu tiên đi làm chưa được nhận nhưng hôm qua, chủ nhà trọ đã thông báo tiền điện từ tháng 5/2019 sẽ tăng từ 2.500 đồng/số lên 3.000 đồng/số. Điện tăng giá, xăng dầu tăng giá chắc chắn giá cả các mặt hàng sẽ tăng theo. Với tình hình này về lâu dài không biết gia đình chị có trụ được ở thành phố và để các con học tập ở đây không hay lại phải gửi về quê nhờ ông bà chăm sóc?

Theo tìm hiểu của phóng viên, không chỉ các công nhân đang thuê trọ ở quanh khu vực khu công nghiệp Khai Quang mà hầu hết các công nhân, nhất là các công nhân đã lập gia đình ở các khu công nghiệp trên đia bàn huyện Bình Xuyên cũng đang gặp rất nhiều khó khăn. Họ luôn muốn các doanh nghiệp tăng lương, thưởng; tỉnh sớm đầu tư xây dựng thêm các dự án nhà ở cho người có thu nhập thấp; đầu tư xây dựng các công trình vui chơi, giải trí cho công nhân; đầu tư xây dựng thêm các nhà trẻ quanh các khu công nghiệp...

Thông thống kê của Ban Quản lý các khu công nghiệp, đến nay, Vĩnh Phúc có 18 khu công nghiệp được Thủ tướng Chính phủ phê duyệt, trong đó có 11 khu đã đi vào hoạt động, tạo việc làm cho hơn 86.000 lao động. Nếu năm 2010, mức thu nhập của người lao động ở các khu công nghiệp chỉ bình quân 1,8- 2 triệu đồng/người/tháng thì đến năm 2014, thu nhập bình quân của công nhân lao động trong các khu công nghiệp đạt trên dưới 3,4 triệu đồng/người/tháng và năm 2018, hàng loạt doanh nghiệp thông báo tuyển dụng và đưa ra mức thu nhập của công nhân lao động phổ thông ở mức phổ biến từ 6 triệu đến 8 triệu đồng/tháng.

Chính sách lương thưởng thay đổi theo chiều hướng tích cực, thu nhập người lao động trong các khu công nghiệp tăng. Thế nhưng để ngành công nghiệp phát triển và thu hút thêm nhiều dự án đầu tư vào tỉnh, nhất là trong thời buổi “việc tìm người” đang diễn ra ở khắp nơi như hiện nay, ngoài yêu cầu doanh nghiệp phải thường xuyên quan tâm, thực hiện tốt các chế độ, chính sách cho người lao động theo pháp luật Việt Nam thì tỉnh cần sớm đẩy nhanh tiến xây dựng các công trình, dự án phục vụ đời sống vật chất và tinh thần cho công nhân lao động, nhất là vấn đề về nhà ở, trường học, các công trình văn hóa phục vụ nhu cầu vui chơi, giải trí cho người lao động.

Tác giả: Thanh Nga - Nguồn: Cổng TT GT-ĐT tỉnh Vĩnh Phúc - Số lần được xem: 31

Chuyên mục Lao động và Công đoàn tháng 12/2018 Chuyên mục Lao động và Công đoàn tháng 11/2018 Chuyên mục Lao động và Công đoàn tháng 10/2018 Chuyên mục Lao động và Công đoàn tháng 9/2018 Chuyên mục Lao động và Công đoàn tháng 8/2018
Xem tất cả »

Liên kết website